Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

sự hối hận sáng suốt

     Ông thời trẻ luôn tin tưởng vào điều mình đã chọn và ông luôn cho là mình đúng và cái mà ông đang phục vụ là tốt nhất. Ông luôn làm tốt những gì mà mình được giao và ông không thấy những gì đã bào mòn một cái tập thể mà.ông luôn cho là thông minh và sáng suốt,nhìn thấy những thay đổi ông vui và tự hào vì mình được ở trong hàng ngũ ấy và ông luôn tin như thế
     Và một ngày ông nhìn thấy những người nông dân những tri thức....họ cầm trên tay những biểu ngữ và họ nói những điều ví như chống tham nhũng hay giả đất cho họ,phê phán và họ phản đối một nuớckhác đã cướp đi một phần của dân tộc,hay họ chuyền nhau những tuyên ngôn nhân quyền mà quốc tế đã công nhân hay tập thể của ông cũng công nhận. Ông thấy thật vui và hạnh phúc vì chúng ta đã có một xã hội ở nơi mà người dân có trách nhiệm xây dựng xã hội mà ông và những người khác luôn nói cố gắng. Nhưng rồi một ngày cũng những con người ấy ông thấy họ bị bắt bớ đánh đập,xua đuổi khủng bố ông không tin vào mắt mình và ông đặt câu hỏi vì sao,ông đem những thắc mắc và đặt câu hỏi vì sao ấy nên những người ở trên ông và ở trong cái tổ chức của ông đang là một phần trong đó. Và ông đã biết ông đã nhận được câu trả lời của ông về điều quan trọng nhất ở cái tổ chức mà ông là một phần của nó và là một người luôn tin tưởng luôn hy vọng ông như bị sụp đổ ông cảm thấy mình bị lừa dối và ông đã nhận ra cái gì đang diễn ra ở ngoài kia những con người thực sự yêu cái xã hội mà ông đang sống và thực sự có trách nhiệm với cái nơi mà đã sinh ra bao thế hệ  máu đỏ da vàng này. Ông nhận ra và ông có gắng thay đổi những người ở cùng với ông trong cái tổ chức ấy nhưng ông nhận ra tất cả là vô nghĩa và một ý nghĩ đến với ông ông ở lại tổ chức này làm gì khi mà nó đã thối lát. Ông quyết định từ bỏ nó và ông nhận ra đáng ra ông phải làm từ nâu chứ không phải tới lúc ông nhập viện ông mới nhận ra và ông hối hận vì điều ấy nhưng ông thấy thật vui vì đã bỏ đi được những cái mà ông đã mang từ nâu nay và ông là người đi tiên phong đáng để những người khác làm theo. Rồi một ngày bệnh ông cũng chở nặng ông biết ông không qua khỏi nhưng ông vẫn vui ông vui vì tới cuối đời mình ông không còn mang theo cái danh nghĩa là người nằm trong cái tổ chức kia nữa và ông vui ông có những người bạn thật sự những người bạn cùng trí hướng Và ông biết rằng mọi thứ đã quá muộn để ông đấu tranh nhưng với ông có sự hối hận vẫn hơn không
      ông ra đi để lại bao nhiêu thương tiếc và với một số thì ông là anh hùng và với một số ông thật sáng suốt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét